Theo ký ức của Khương thiên sư, Lý Thanh Thu vào núi chưa đến nửa canh giờ đã tìm thấy động phủ của tu tiên giả kia, không quá kín đáo, chỉ là ngọn núi này xa rời thế tục, thôn trang gần nhất cũng cách hai trăm dặm, nên hầu như không ai có thể đến được đây.
Xuyên qua động đạo quanh co, Lý Thanh Thu bước vào một động thất, hắn nhíu mày.
Trong động thất lại trống rỗng không một vật!
Thiên Hồng kiếm tỏa ra quỷ khí, ngưng tụ thành thân thể của Sở Cảnh, hắn nhíu mày nói: “Có người nhanh chân đến trước rồi. Cũng phải, Khương thiên sư ở trong hoàng thành hơn hai mươi năm, chưa từng rời khỏi Chân Dương thành, huống chi là trở về xem qua.”




